Con biết không?

Con biết không?
Người ta thường nghĩ tình nghĩa vợ chồng được giữ bằng những lời yêu thương.
Nhưng thật ra…
điều giữ được một cuộc hôn nhân đi qua năm tháng,
lại là sự bao dung.
Là khi cả hai đều đã mệt,
nhưng vẫn hỏi nhau một câu:
“Hôm nay em có khỏe không?”
“Hôm nay anh có vất vả lắm không?”
Là khi có thể giận,
nhưng không nỡ làm nhau tổn thương.
Là khi có thể đúng,
nhưng vẫn chọn im lặng một chút,
để giữ bình yên cho mái ấm.
Con à…
Không ai bước vào hôn nhân mà không mang theo những khuyết điểm.
Nếu cứ mong người kia thay đổi để vừa ý mình,
thì hạnh phúc sẽ ngày một xa.
Nhưng nếu mỗi ngày,
cả hai đều chịu thay đổi một chút vì nhau,
thì tình yêu sẽ lớn lên theo năm tháng.
Đến cuối cùng,
điều khiến một người ở lại không phải vì nhan sắc,
cũng không phải vì tiền bạc.
Mà là vì họ biết,
dẫu ngoài kia có bao nhiêu mỏi mệt,
vẫn có một người luôn mở cửa đợi mình trở về,
vẫn xem mình là gia đình,
vẫn thương mình như thuở ban đầu.
Con hãy nhớ…
Vợ chồng không phải là duyên của một ngày,
mà là nghĩa của cả một đời.
Muốn đi cùng nhau đến bạc đầu,
đừng hơn thua đúng sai trong từng lời nói,
hãy hơn nhau ở sự nhẫn nhịn,
ở lòng biết ơn,
và ở cách mỗi người đều cố gắng để người kia được bình yên.
Bởi khi tình nghĩa còn được gìn giữ,
thì căn nhà đơn sơ cũng trở thành tổ ấm.
Còn khi tình nghĩa đã cạn,
dẫu sống trong biệt thự rộng lớn,
lòng người vẫn thấy cô đơn.
Hư Danh Sư Phụ.
